Câu Chuyện Cuộc Sống tuần này tiếp tục lên sóng với những câu chuyện: Đam mê và thực tế cuộc sống; Đừng đánh mất mình để được công nhận và Vượt qua tâm lý tự ti ở người trẻ.
Đam mê và thực tế cuộc sống
Hầu hết người trẻ khi bước vào đời đều khát khao được làm công việc mình yêu thích, sống hết mình với ước mơ và biến đam mê thành sự nghiệp gắn bó trọn đời. Thế nhưng, khi đam mê biến thành công việc mưu sinh, họ phải đối mặt với hàng loạt áp lực thực tế: thu nhập bấp bênh, chi phí sinh hoạt đắt đỏ, sự cạnh tranh khốc liệt trên thị trường lao động và yêu cầu không ngừng nâng cao trình độ trong kỷ nguyên số.
Không ít người đã phải chật vật giữ lửa nhiệt huyết, thậm chí đành ngậm ngùi từ bỏ vì không gồng gánh nổi nỗi lo “cơm áo gạo tiền”. Vậy làm thế nào để vừa theo đuổi đam mê, vừa đứng vững trước thực tế nghiệt ngã?

Để theo đuổi đam mê sản xuất phim ảnh, anh Trần Quốc Hiệp đã trải qua những chuỗi ngày làm việc vắt kiệt sức lực. Áp lực tài chính thường nhật nhiều lúc tưởng chừng đã làm dập tắt ngọn lửa nhiệt huyết trong anh. Làm phim rất vất vả, có những đợt quay kéo dài 20 tiếng liên tục hoặc xuyên suốt 3 đến 5 ngày liền. Nhưng phim ảnh không chỉ là ghi hình mà còn là truyền cảm xúc. Động lực giúp tôi vượt qua sự mệt mỏi thể xác chính là niềm hạnh phúc khi tạo ra những thước phim hay cho khán giả”, anh Trần Quốc Hiệp chia sẻ.
Tuy nhiên, trong xã hội hiện đại, chỉ có nhiệt huyết thôi là chưa đủ. Để biến đam mê thành nguồn thu nhập bền vững, người trẻ cần có nội lực cốt lõi. Nếu đam mê mà không có thực lực hay tố chất phù hợp sẽ rất khó trụ vững. Người trẻ hãy luôn chủ động học hỏi từ thầy cô, đồng nghiệp và thực tế chiến trường để nâng cao tay nghề. Bên cạnh đó, người trẻ hãy tận dụng sự phát triển của kinh tế số (như các nền tảng mạng xã hội) để tự tạo cơ hội việc làm và tối ưu hóa thu nhập.
Đừng đánh mất mình để được công nhận
Trong cuộc sống, một lời khen đúng lúc, sự động viên chân thành hay sự tin tưởng từ mọi người luôn là nguồn động lực to lớn giúp mỗi cá nhân nỗ lực hoàn thiện bản thân mỗi ngày. Tuy nhiên, khi quá đặt nặng sự đánh giá từ bên ngoài và coi đó là thước đo duy nhất cho giá trị cá nhân, nhiều người rất dễ rơi vào cái bẫy “sống để làm hài lòng người khác” thay vì sống đúng với chính mình.
Làm thế nào để lắng nghe góp ý với tinh thần cầu thị nhưng vẫn giữ vững bản lĩnh, không bị phụ thuộc vào ánh nhìn của xã hội? Từ khi còn nhỏ, con người đã có nhu cầu tự nhiên là được ghi nhận: đứa trẻ tập nói luôn chờ đợi nụ cười khuyến khích của cha mẹ, học sinh hăng hái phát biểu để nhận lời khen từ thầy cô, hay nhân viên nỗ lực làm việc với mong muốn được cấp trên đánh giá cao.
Sự ghi nhận mang lại niềm vui và động lực, nhưng khi sự công nhận trở thành thước đo duy nhất, nó sẽ biến thành một “con dao hai lưỡi”. Cảm xúc vui buồn biến đổi thất thường theo phản ứng của người khác. Một lời khen mang lại sự hưng phấn tạm thời, nhưng chỉ cần một lời chê bai hay phản hồi không như mong đợi cũng đủ làm sụp đổ sự tự tin, khiến bản thân hoài nghi chính mình.
Nhiều bạn trẻ sẵn sàng “ôm ôm việc”, làm những điều mình không thích chỉ để nhận được cái gật đầu từ người xung quanh, từ đó dần đánh mất bản sắc cá nhân. “Nhiều lúc tôi ôm đồm rất nhiều việc trong câu lạc bộ chỉ để nhận được sự đánh giá cao từ các anh chị đi trước. Nhưng khi nhận lại phản hồi không như kỳ vọng, tôi thấy vô cùng thất vọng và dằn vặt bản thân”, một bạn trẻ chia sẻ.
Sự đánh giá của dư luận chỉ nên đóng vai trò là một kênh thông tin để soi chiếu và hoàn thiện bản thân, chứ tuyệt nhiên không thể định đoạt giá trị của một con người. Để không bị cuốn theo dư luận, việc xây dựng giá trị từ nội lực là yếu tố then chốt. Thay vì lo lắng người khác nghĩ gì về mình, hãy tập trung làm việc, tạo ra kết quả cụ thể bằng năng lực thật sự. Khi có thành tích và vị thế riêng, sự tự tin sẽ tự khắc được bồi đắp. Khi nhận thức rõ mình là ai, giá trị nằm ở đâu, những lời khen hay tiếng chê từ bên ngoài sẽ không thể làm lay chuyển định hướng của bạn.


